Mơ màng giấc mộng say không tên
Ngỡ bước nên bến dừng không lối
Ta ngỡ ngàng, em cũng ngỡ ngàng
Vẫn dáng nguời, vẫn ánh mắt thân quen
Vẫn cử chỉ vẫn giọng nói trong trẻo
Chỉ nhìn nhau ngỡ ngàng ... nín câm
Em ngại ngùng hay sợ nỗi vu vơ
Ngước nhìn tôi rồi lại thoáng thẫn thờ
Quay mặt ngó rồi giật mình thon thót
Bước bến dừng em vội vã sang ngang
Bóng tối mòn đèn nghiêng soi lối
Dáng xa dần em mờ nhạt sau đêm
Xe chạy, đường đời chia hai lối
Gặp nhau đây cũng là gió qua thềm
Rũ áo buông vai, cười không tiếng
Mộng là duyên hay là nợ trần ai
Xin có gặp cũng như người xa lạ
Lời người xưa khẽ thoáng bên tai....
Đọc thêm...
Có chút nào không chiếc lá ơi
Nhẹ rơi đi rồi làn gió thổi
Theo với cánh bay luồn trong áo
Cái lạnh về rồi phải không em
Vẫn thế, trên con đường nho nhỏ
Anh bỗng giật mình với cơn gió đi qua
Lạnh không em như ngày em vội vã
Cũng như hôm nay thật giá buốt .... đầu mùa
Đêm nay trời cũng như dường vắng vẻ
Gió một mình tung tăng chơi khắp chốn
Anh lang thang tìm nghe trong tiếng gió
Cái căm căm đang về thật bình yên
P/s:
Gió về rồi trời lạnh em tay cóng
Thân một mình gió buốt lội qua sông
Chiếc áo ấm em mặc lòng anh ấm
Để yên tâm anh sương gió đời trần
Sáng tác: Xuân Quỳnh
Thời gian: 10h37 ngày 27/10/2010
Đọc thêm...
Như mây cao vờn lên trong gió
Cho hương hoa quyện với nắng vàng
Như cánh diều bay mãi tận trời xanh
Cho ta bước trên thênh thang cuộc đời
Trong làn gió còn vương vấn trăng sao
Trong làn nước còn âm vang hơi đất
Trong nhịp đập con tim còn thổn thức
Và tâm hồn và một chút tương
Sáng tác: Xuân Quỳnh
Thời gian: 16/04/2006
Đọc thêm...
Lớn lên ở quê, từng thứ nhỏ nhoi dân dã nhưng lại in hằn trong tôi.... cả tuổi thơ tôi gắn liền với ngôi nhà nhỏ, với bầu trời ngút ngàn sao và những tiếng máy cửi lách cách suốt ngày đêm của làng nghề dệt màn quê tôi....
Đã lâu không về quê, nay bồi hồi nhớ,... tôi post lại 1 bài thơ ngày xưa khi hết đợt nghỉ hè
Chiều về nắng đỏ xiên nghiêng mái
Lạch cạch thoi đưa vẳng tiếng dồn
Đêm đêm đâu đó đàn chó sủa
Sáng sáng râm ran gà gáy vang
Lâu lắm con không về với nội
Nhớ món canh cua với cá don
Nhớ giàn thiên lý, gốc cây na
Nhớ ngôi nhà nhỏ với đàn gà
Mai đi rồi, thôi ở lại nhé!
Mảnh đất quê nhà mang trong trái tim ta.
Sáng tác: Xuân Quỳnh
Thời gian: 29/07/2006
Đọc thêm...
Mối tình đầu càng sâu càng nặng, tôi vẫn nhớ nhiều những kỷ niệm1 thời,... đây là 1 bài thơ tôi đề tặng em [ bé yêu của tôi] sau 1 tháng chính thức yêu nhau.... đó là kỳ nghỉ hè của sinh viên năm 3, tôi về quê với bà nội..... mang theo mình nỗi nhớ về em
Ngẩn ngơ, ngẩn ngơ rồi lại ngẩn ngơ
Bất chợt vu vơ nỗi nhớ đến lạ lùng
Gửi nỗi nhớ lên đến trời xanh
Mây ơi mây hỡi mang đi nhé
Mang nỗi nhớ kia đến cuối trời
Nhưng sao lạ thế trời in bóng
Để chất chứa đưa mây đến khắp trời
Gửi nỗi nhớ vào trong trang sách
Chữ từng chữ dồn nỗi nhớ đến đâu
Nét theo nét đuổi đến chốn nơi nào
"Anh nhớ em" một dòng xanh giấy trắng
Gửi nỗi nhớ chôn chặt trong con tim
Từng nhịp đập con tim thêm thổn thức
Càng tuôn trào, dòng máu chảy... nhớ thương ơi...
Anh giấu chặt nỗi nhớ trong con tim
Gửi cả về em nỗi nhớ dịu êm.....
Sáng tác: Xuân Quỳnh
Thời gian: 0h30p ngày 28 tháng 7 năm 2006
Đọc thêm...
Có 1 ngày mùa thu vàng rực rỡ
Em đội cơn mưa, mang mây thấm vai trần
Có 1 ngày mùa xuân xanh mơn mởn
Em hứng sương sai, đón gió tràn tóc mai
Có 1 ngày mùa đông trắng khẳng khiu
Em tìm lá rơi, vác cả trời in khóe mắt
Có 1 ngày mùa hè đỏ chói chang
Em thả phượng rơi, nhận thơ hồng đôi má
Có một ngày, chợt như bao ngày khác
Em mỉm cười khẽ vuốt làn tóc mai
Giọng phụng phịu, em thì thầm khẽ nói
Em muốn anh, anh phải thế cả đời.....
Sáng tác: Vũ Xuân Quỳnh
Thời gian: 23/07/2010
Đọc thêm...